Năm
cuối năm 1983, tôi có chiếc xe đạp đầu tiên. Có lẽ cũng thời chúng
tôi mới có những “câu chuyện đầu tiên” về những gì mình có được để nhớ.
Sở dĩ có cái để nhớ đời vì chúng có quá trình tích góp của toan tính và có sự chung
tay giúp đỡ của nhiều người. Mà cũng phải đến năm 26 tuổi, phải gần 4 năm đi làm tôi mới có được điều mơ ước nhỏ nhoi này.
Năm
đó nhiều người trong đơn vị đã có chiếc xe đạp riêng. Ba chúng tôi cùng phòng
thì Giang có xe đạp sớm nhất: một chiếc xe nguyên hiệu của một hãng nào đó - hình
như tên xe là Cửu Long (?). Sau đó Bính cũng sắm được một chiếc, bằng cách mua
khung xe của QK7, rồi ra khu phố “chợ giời” Cần Thơ mua phụ tùng lắp. Nhìn
chung 3 anh em có 2 xe thì cũng đủ đi lại. Tôi cũng thường mượn xe để vào kí
túc xá ĐH Cần Thơ chơi với các bạn nữ sinh nhiều lần.
Thế
rồi tôi cũng có ý định “dựng” cho mình một chiếc xe đạp. Tôi nhờ anh Quất mua
cho tôi cái khung xe QK7 sản xuất mang từ Sài Gòn xuống trong một chuyến anh đi
công tác QK9. Rồi một lần Cục Hậu cần “duyệt bán nội bộ” một số vành xe
đạp thồ Nhật Bản, tôi nói anh Quất làm giấy xin mua và đã được phê duyệt từ ông
Cục phó Nguyễn Nhật Quang. Giấy được kí duyệt thì anh
về Sài Gòn, tôi giúp anh làm các thủ tục lấy đôi vành xe đắt tiền giữ hộ anh. Lần
về phép năm 1983, tôi xin anh trai tôi cái ghi đông và potang (cổ) xe đạp thể
thao Liên Xô (anh mua khi đi Liên Xô về năm 1981) nhưng về Việt Nam thì anh đổi
sang ghi đông thường để đi hàng ngày. Lúc này em trai đi lao động ở Tiệp Khắc cũng
đã gửi được một số phụ tùng, tôi có một xích, một líp và một đôi pedan xe của
Tiệp Khắc.