Hiển thị các bài đăng có nhãn Trải nghiệm một thời. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trải nghiệm một thời. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, tháng 9 05, 2026

Chuyện thú vị của một chuyến công tác

 Nhân Kỉ niệm 65 năm thành lập Khoa Kinh tế và Quản lý, Học viện Nông nghiệp Việt Nam

Tháng 8 năm 2002, Dự án ACIAR[1] của Khoa Kinh tế nông nghiệp được GS Tô Dũng Tiến tổ chức đoàn khảo sát hộ nông dân các tỉnh phía Nam[2]. Theo nội dung dự án, Cần Thơ và Bình Dương được chọn là các điểm khảo sát nhằm làm rõ tính chất của chính sách sử dụng đất đai ở Việt Nam.

Sau khi hoàn thành khảo sát Cần Thơ, chúng tôi bắt đầu đến Bình Dương[3]. Khi nghe GS Tô Dũng Tiến trình bày yêu cầu của dự án, lãnh đạo Sở Nông nghiệp Bình Dương giới thiệu chúng tôi về huyện Bến Cát và huyện Thuận An. Tiếp đó, huyện Bến Cát giới thiệu chúng tôi đến xã Lai Uyên và An Tây, huyện Thuận An giới thiệu chúng tôi đến xã Vĩnh Phú và An Sơn.

Chủ Nhật, tháng 11 09, 2025

Năm thứ 2 – Ký ức môn học Địa lý kinh tế và vài suy ngẫm về nghề thầy

                                                              Nhân tháng 11, xin có vài lạm bàn về nghề thầy

 

Môn học thỉnh giảng – Địa lý kinh tế

Vào kỳ 2 năm thứ 2, chúng tôi háo hức đón nhận môn học có tính chuyên ngành đầu tiên – môn Địa lý kinh tế.

Hồi học phổ thông, Địa lý là môn học về các vùng đất, địa hình, dân cư và các hiện tượng trên trái đất, gồm Địa lý tự nhiên  Địa lý kinh tế - xã hội. Địa lý tự nhiên tập trung vào các hệ thống tự nhiên (khí quyển, thủy quyển, thạch quyển, địa quyển…), còn Địa lý kinh tế - xã hội nghiên cứu về dân cư, kinh tế và xã hội ở một quốc gia hoặc khu vực cụ thể. Học hết phổ thông nghĩa là người học đã được đi khắp thế giới qua môn Địa lý – nhưng không hiểu sao chẳng ai nhớ được mấy. Nay được học Địa lý kinh tế như kiến thức chuyên môn cho ngành Kinh tế nông nghiệp nên háo hức là tất nhiên rồi!

Thứ Hai, tháng 5 12, 2025

Chiếc xe đạp đầu tiên của tôi

  

Năm cuối năm 1983, tôi có chiếc xe đạp đầu tiên. Có lẽ cũng thời chúng tôi mới có những “câu chuyện đầu tiên” về những gì mình có được để nhớ. Sở dĩ có cái để nhớ đời vì chúng có quá trình tích góp của toan tính và có sự chung tay giúp đỡ của nhiều người. Mà cũng phải đến năm 26 tuổi, phải gần 4 năm đi làm tôi mới có được điều mơ ước nhỏ nhoi này.

Năm đó nhiều người trong đơn vị đã có chiếc xe đạp riêng. Ba chúng tôi cùng phòng thì Giang có xe đạp sớm nhất: một chiếc xe nguyên hiệu của một hãng nào đó - hình như tên xe là Cửu Long (?). Sau đó Bính cũng sắm được một chiếc, bằng cách mua khung xe của QK7, rồi ra khu phố “chợ giời” Cần Thơ mua phụ tùng lắp. Nhìn chung 3 anh em có 2 xe thì cũng đủ đi lại. Tôi cũng thường mượn xe để vào kí túc xá ĐH Cần Thơ chơi với các bạn nữ sinh nhiều lần.

Thế rồi tôi cũng có ý định “dựng” cho mình một chiếc xe đạp. Tôi nhờ anh Quất mua cho tôi cái khung xe QK7 sản xuất mang từ Sài Gòn xuống trong một chuyến anh đi công tác QK9. Rồi một lần Cục Hậu cần “duyệt bán nội bộ” một số vành xe đạp thồ Nhật Bản, tôi nói anh Quất làm giấy xin mua và đã được phê duyệt từ ông Cục phó Nguyễn Nhật Quang[1]. Giấy được kí duyệt thì anh về Sài Gòn, tôi giúp anh làm các thủ tục lấy đôi vành xe đắt tiền giữ hộ anh. Lần về phép năm 1983, tôi xin anh trai tôi cái ghi đông và potang (cổ) xe đạp thể thao Liên Xô (anh mua khi đi Liên Xô về năm 1981) nhưng về Việt Nam thì anh đổi sang ghi đông thường để đi hàng ngày. Lúc này em trai đi lao động ở Tiệp Khắc cũng đã gửi được một số phụ tùng, tôi có một xích, một líp và một đôi pedan xe của Tiệp Khắc.

Thứ Bảy, tháng 2 22, 2025

Chuyện ngày sinh nhật của tôi

Viết nhân ngày bước vào tuổi mới

Đến tuổi “đầu 6 đít vô cùng” ngoái nhìn lại mới thấy cuộc đời rất tuyệt diệu và có nhiều điều đáng chiêm nghiệm và suy ngẫm: cái đúng có cần đúng? Giá dẫu đúng thì có tác dụng gì? Tôi xin đi từ câu chuyện của đời tôi.