Từ năm thứ nhất đến hết kì 1 năm thứ 3, chúng tôi học
môn thể dục và môn quân sự. Thể dục là môn giáo dục thể chất cho sinh viên tất
nhiên là không thể thiếu trong chương trình đào tạo. Còn quân sự là môn bắt buộc,
là nghĩa vụ của thanh niên trong tất cả các trường đại học phải biết những kiến
thức quốc phòng cơ bản bằng những bài học về kĩ thuật cá nhân, phối hợp đồng đội
trong chiến tranh và những kĩ thuật vũ khí cơ bản.
Môn thể dục
Năm thứ 1, chúng tôi được thầy Đỗ Mộng Ngọc dạy môn
điền kinh chủ yếu là rèn luyện thể lực cho sinh viên. Kiểm tra dựa vào
thành tích vận động viên hạng phổ thông: chạy 100m phải đạt dưới 15 giây và phải
chạy được cự li 1600 m (4 vòng quanh sân vận động) không bỏ cuộc. Và như tôi đã
có ghi chép ở bài năm thứ nhất[1],
tiêu chuẩn điền kinh lúc ấy ở ĐHNNI được coi là hơi cao nhưng bộ môn thể
dục chọn tiêu chuẩn này. Đây cũng là lý do tôi không đạt điểm kiểm tra.
Năm thứ 2, kì 1 chúng tôi học thể dục dụng cụ.
Ban đầu cả nam và nữ đều học chung về nhảy xa, nhảy cao, đẩy tạ. Phần sau tách
riêng nam học xà đơn, xà kép, còn nữ học nhảy ngựa. Thầy Lung dạy cho
nam và phần học chung. Phần dạy nhảy ngựa cho nữ hình như là cô Bình.
Nhảy cao và nhảy xa có lẽ cũng là một dạng của điền
kinh, nhưng cần hố cát, đường chạy đà, điểm dậm nhảy và sào, thước đo vạch nhảy.
Nói chung mức thành tích có lẽ không quá cao hoặc thầy Lung dễ tính nên kết quả
nhảy cao, nhảy xa không ai bị thành tích không đạt. Phần xà đơn và xà kép thì
cũng cơ bản là co tay, gác chân lên xà, cách chống tay, đánh chân trong khung
xà và thủ tục nhảy ra khỏi xà khi xong bài. Tôi thấy các bài tập xà cũng không
đến nỗi khó lắm.
Học đẩy tạ bi sắt, viên bi nặng khoảng 3kg. Người tập
phải làm động tác đặt bi lên lòng bàn tay thuận, ngửa tay nâng bi cao lên vai,
nghiêng áp má vào bi và làm khởi động xoay vòng quanh cơ thể để tạo lực đẩy
viên đi xa. Có các vạch 5m, 6m, 7m để đánh giá kết quả thực hành của mỗi người.
Phần nữ học riêng môn nhảy ngựa thì phái nam không được
học. Tôi thấy có một cái giá bọc da nhồi bông, người học chạy lấy đà đến chống
tay vào giá và xoạc chân hết cỡ để nhảy qua. Nhiều chị chạy lấy đã đến cái giá
chống tay thì dừng hoặc ôm vào giá không dám nhảy.
Kết quả kiểm tra tôi đều đạt qua mức quy định, không
phải kiểm tra lại.
Vào kì 2 năm thứ 2, chúng tôi được học môn thể
thao đồng đội: bóng chuyền. Đây là môn kĩ thuật khó và yêu cầu độ chính xác
cũng như biết phối hợp đồng đội trong chơi bóng chuyền. Ban đầu chúng tôi được
giới thiệu quy tắc chơi bóng chuyền và sau đó được hướng dẫn kĩ thuật chuyền và
phát bóng. Phần kiểm tra được giáo viên yêu cầu phải chọn đôi để chuyền bóng với
nhau sao cho bóng được chuyền qua lại (khi bóng đến, phải dùng kĩ thuật đón
bóng và giữ nhịp tâng nhẹ trên đầu, sau đó chuyền sang đối phương, đối phương
cũng phải làm như thế). Làm đủ 20 lượt chuyền mà không rớt bóng là đạt. Còn
phát bóng thì phải bốc thăm, ai bốc được số nào thì phải phát đúng vào ô đó, mỗi
người được phát 3 lần.
Học môn này tôi rất thích. Đầu tiên tôi và anh Nguyễn
Đình Chình kết thành một đôi để tập. Nhiều lần chúng tôi mượn được bóng về để các
chiều tối đi tập thêm. Chúng tôi đến sân trước nhà 4 tầng để tập chuyền. Tôi với
anh Chình tập rất ăn ý, có lần chuyền được tới 60 lần chưa rớt bóng.
Khi kiểm tra tôi dễ dàng vượt qua quy định, nhưng
quan trọng hơn là tôi được học kĩ thuật cơ bản để sau này biết chơi bóng chuyền
trong thời gian đi bộ đội và sau này trong phong trào thể thao hàng năm ở cơ
quan công tác. Bạn Giang là người học có năng khiếu trong đám trẻ. Ngay trong
thời gian học tôi đã thấy Giang nhiều lần lên sân bóng chuyền của khu giáo viên
nhà A1 cán bộ để vào trận cùng với mọi người. Trong thời gian ở quân đội, Giang
cũng là tay chơi bóng chuyền tốt nhất nhì trong đội hình của đơn vị Cục Kinh tế
QK9.
Hồi đó, trong lớp có nhiều anh đã biết chơi bóng
chuyền giỏi như anh Hợp, anh Hòe, anh Điến. Anh Hợp và anh Hòe sau này nhiều lần
tham gia đội bóng chuyền sinh viên Khoa kinh tế trong những dịp thi đấu phong
trào toàn trường. Đội bóng chuyền sinh viên khoa Kinh tế có hạt nhân là anh Hắc
KT19 đánh rất giỏi nên luôn vào chung kết với Khoa Chăn nuôi – Thú y khi đó
cũng có mấy anh chơi rất hay. Từ khi có các bạn lưu học sinh Lào qua học, sinh
viên Lào học rất nhanh và đều là những người chơi bóng chuyền rất khá.
Tôi có kỉ niệm vui với anh Hợp. Một hôm mọi người tự
luyện tập ở sân bóng chuyền. Tôi thấy anh Hợp đang chơi thì ra ngoài sân cởi áo
sơ mi và trùm vào đầu tôi. Tôi tưởng anh nhờ tôi giữ hộ áo nên vội đưa tay lên
cầm thì anh cười to bảo: À tớ tưởng cậu là cái cọc gỗ nên định treo áo.
Anh bảo: Nhìn cậu gầy và đen như cột nhà cháy nên tớ đùa tí!
Môn quân sự
Môn quân sự khi đó quy định học 2 lần, mỗi lần 4 tuần.
Các giáo viên quân sự khi đó có một số là sĩ quan quân đội đến từ trường sĩ
quan thiết giáp – đơn vị “kết nghĩa” hoặc được phân công đào tạo với trường
chúng tôi.
Lần 1 chúng tôi được học đội hình, đội ngũ, kĩ thuật
di chuyển cá nhân trên chiến trường (lăn, lê, bò, trườn…), kĩ thuật ném lựu đạn
và nghe một số bài về nghệ thuật quân sự của lịch sử.
Đội hình, đội ngũ thể hiện tinh thần kỉ luật của người
lính: kết thành một khối qua cách tập hợp, xếp hàng ngang dọc, điểm danh, quay
phải quay trái, chào, đi đều… theo khẩu lệnh người chỉ huy. Thật ra chẳng có gì
khó nhưng phải chú ý dự lệnh, động lệnh để thực hiện cho đúng và dứt khoát. Khi
cả một hàng hoặc một khối hàng thực hiện cùng động tác thống nhất thì thấy như
có sức mạnh tập thể rất rõ ràng.
Mấy anh đã đi bộ đội về thì họ nhiều kinh nghiệm tập
(vì chắc chắn đã được học trong quân đội). Chúng tôi cũng tiếp thu khá dễ dàng.
Có vài người hơi chậm trong chuẩn bị nên nhầm bên phải thành trái hoặc đi trong
hàng bị lỗi đánh tay không đúng nguyên tắc “tay nọ, chân kia”. Mỗi khi nhầm là
thành một chuỗi cười. Anh Nguyễn Xuân Trí là đối tượng được quan tâm nhất vì
anh luôn xử lý chậm hơn và không đúng các động tác theo khẩu lệnh. Một hàng người
nghe khẩu lệnh: “Bên trái…. Quay!” thì đều làm đúng, chỉ mình anh quay sang
phải. Thế là 2 người quay đối mặt nhau. Anh Nguyễn Xuân Trí cũng là người gặp
khó khăn nhất trong việc đánh tay trong đi kĩ thuật đi đều.
Học quân sự cũng có nhiều thời gian nghỉ giải lao và
nghe các “cựu binh” kể tiếu lâm. Anh Nguyễn Ngọc Minh kể câu chuyện dự lệnh,
động lệnh: Ông cán bộ chỉ huy đơn vị của anh ngày trước hô to trong lễ chào
cờ: “Uôm! Toàn đơn vị chú ý, Chờ cào – Chờ!” (nhầm Chào cờ thành Chờ cào,
Nghiêm thành Uôm). Một chuyện khác: Một đơn vị dân quân khu 4 khi tập đội ngũ không
phân biệt được phải-trái. Người ta buộc một cái chạc vào một bên chân cho cả tiểu
đội, khi đi đều, người chỉ huy hô: “có chạc – không có chạc” (thay cho lối
hô thông thường là 1-2, 1-2…).
Lần học 2 vào kì 1 năm thứ 3, chúng ta được học xạ
kích súng trường CKC, kiểm tra bắn đạn thật. Kì học này cũng có mấy bài chính
trị-quân sự về đường lối chiến tranh gì đó.
Hồi đó được bắn đạn thật nên huấn luyện nghiêm túc lắm.
Lại phải học cả kĩ thuật tháo cò súng, lau súng, chữa hỏng hóc cơ bản… Cả lớp nằm
dưới hàng cây xà cừ ngắm bia cắm trên ruộng mấy tuần liền. Các bước xạ kích được
tóm tắt thành: nằm - tì vai - áp má -lấy đường ngắm - nín thở - bóp cò.
Hôm bắn đạn thật phải tự đến trường bắn ở Từ Sơn, Bắc
Ninh. Các anh chị đã qua bộ đội thì không phải đi bắn đạn thật. Tôi được anh Khang
giúp mượn xe của anh Trác (lớp KT20B) để đi bắn. Buổi lên trường bắn, chúng tôi
được chỉ huy yêu cầu vào bắn theo mỗi loạt 5 người. Các bước thao tác xạ kích đều
được thực hiện thống nhất như khi học. Chỉ huy hô: lắp đạn và đứng kiểm
tra công việc mọi người. Khi lắp đạn xong hô: chuẩn bị bắn thì mọi người
tự làm các bước tì vai - áp má - lấy đường ngắm - nín thở - bóp cò. Khi
cả loạt bắn xong 1 viên, chỉ huy bắn lại hô khẩu lệnh tiếp. Lúc bắn xong cả 3
viên, chỉ huy hô: khóa súng, đứng dậy. Phía bia có một cán bộ báo bia.
Khi thấy tín hiệu đã bắn xong anh ta đến từng bia và dùng kí hiệu phất cờ để
báo kết quả. Tôi bắn cả 3 viên đều vào vòng 8: 8-8-8 = 24 điểm, suýt đạt điểm
giỏi (giỏi từ 25 điểm trở lên). Cả lớp có Cao Ngọc Đức bắn đạt 3 điểm 10. Xuất
sắc!
Vài mẩu chuyện vui về học môn quân sự
·
Chuyện 4,5 ngoại ngữ
Chúng
tôi được nghe những bài chính trị-quân sự. Một lần giáo viên – tên Mạnh – nói về
thanh niên thời đại ngày nay cần phải biết nhiều ngoại ngữ. Thầy nói: “Thủ
tướng Phạm Văn Đồng yêu cầu thanh niên ngày nay cần phải biết bốn phẩy năm ngoại
ngữ”. Chắc là kiểu viết bốn đến năm, nhưng thầy lại hiểu nhầm thành 4,5
(bốn phẩy năm). Có ai đó hỏi: “bốn phẩy năm là thế nào ạ?” Thầy trả lời rất
tự nhiên: “là phải biết 4 ngoại ngữ giỏi và 1 ngoại ngữ biết lơ mơ chút”.
·
Chuyện tất nhiên là độ C
Một
chuyện tôi được nghe từ một anh học Thú y khóa 16 ĐHNNI: Khi thầy giáo dạy cách
bắn máy bay bằng súng CKC, thầy hướng dẫn cách ngắm bắn: “Đưa súng chếch lên
45 độ, lấy thước ngắm đón vào điểm trước 2,5 lần thân máy bay là bóp cò”. (Ý
giáo viên là ngắm như vậy thì thời gian viên đạn bay đến sẽ trúng vào giữa bụng
máy bay, còn nếu bóp cò khi ngắm đúng thân máy bay thì đạn bay đến là máy bay
đã bay qua rồi). Nghe nói đó là kĩ thuật đã có kinh nghiệm từ chuyên gia Trung
Quốc và của Việt Nam trong những năm chiến tranh miền Bắc. Một sinh viên hỏi: “Thưa
thầy 45 độ là độ gì ạ”? Thầy trả lời ngay: “Tất nhiên là độ C chứ còn độ
gì!”
·
Chuyện giảng dạy đại học có học vấn lớp 7/10
Một
chuyện tôi được nghe thầy Tô Dũng Tiến kể: Lần ấy các giáo viên phải kê khai lí
lịch cho Tổ chức cán bộ. Một giáo viên quân sự (tên Tám) khai như sau: Trình độ
học vấn: 7/10; Trình độ chuyên môn: giảng dạy đại học.
Ái
chà, tốt nghiệp cấp II mà làm nghề giảng dạy đại học!
[1] Xem thêm tại https://lehuuanhghichep.blogspot.com/2025/09/chuyen-nam-thu-nhat-van-la-hoc-va-thi.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét