Thứ Ba, tháng 8 11, 2026

Phác thảo về chân dung anh Nguyễn Đăng Hợp (kì 1)


Nếu kết thúc các ghi chép về những năm tháng đại học của tôi thì có thể còn vài day dứt. Tôi thấy cần phải ghi chép thêm phác thảo chân dung qua những kỉ niệm với một số người trong lớp. Sau khi ra trường tôi có nhiều dịp gặp lại các anh chị em trong lớp KT20A, lại bổ sung thêm những tình cảm và nhận thức mới về tình bạn bè trong cuộc sống có yếu tố gắn bó từ những ngày ở lớp KT20A đại học.

Anh Nguyễn Đăng Hợp là lớp trưởng đầu tiên của KT20A (sau đó anh Nguyễn Đình Chình thay khi anh bận công việc gia đình nên xin ở ngoại trú KTX). Tôi không dám viết chân dung đầy đủ về anh vì dù rất quen thân với anh nhưng một chân dung đầy đủ phải đi từ gia thế, xuất thân, cuộc sống, sự nghiệp, các giá trị ảnh hưởng của anh với mọi người và xã hội... Tôi chỉ phác thảo vài nét chân thực về anh qua những kỉ niệm của tôi với anh, qua cảm nhận của tôi với những hoạt động của anh với lớp. Một phác họa mộc mạc về người lớp trưởng đại học đầu tiên của chúng tôi.

1/ Kỉ niệm của tôi với anh

a/ Những ngày đại học

Những ngày đầu tiên là sinh viên, anh Hợp thương tôi ốm yếu, bệnh tật. Như người anh có cách nhìn kinh nghiệm nhân gian độ lượng, anh biết tôi vốn ra đi từ cuộc sống gian nan và có ý chí vươn lên tìm cơ hội sống tốt hơn.

Tuần đầu tiên thấy tôi là người tìm được đáp số bài toán giải tích thầy Thanh cho về nhà (dù tôi nhập học sau mọi người 2 tháng), anh bảo tôi một cách chân thành: “Cậu là người đầu tiên trong phòng tìm ra đáp án.” Tôi hiểu đó là lời động viên chân thành không phải vì tôi may mắn tìm ra đáp số mà có ý bước đầu khẳng định tôi có thể cùng mọi người học tập, nếu cố gắng thì dù có nhập học muộn cũng sẽ theo kịp mọi người.

Tháng đầu tiên đi lao động hướng nghiệp năm thứ nhất, một buổi chiều cuối xuân mưa rét, anh là lớp trưởng đã cử tôi một mình ra trại chăn trâu[1]. Việc anh cử tôi ra trại với mấy con trâu to lớn là ý anh muốn giao riêng cho tôi – để khẳng định tôi có thể hoàn thành. Rõ ràng tôi được cử đi là hợp lý nhất, chẳng lẽ cử anh Ngọc, anh Khang, anh Quân hay anh Nội? Tôi giống “kẻ trẻ trâu” nhất và công việc đó không những phù hợp mà rất dễ với tôi mà! Hồi đó, có lúc tôi nghĩ sao anh không cử thêm người cùng đi với tôi. Nghĩ lại thì thấy anh đã cân nhắc kĩ, đâu cần phải thêm ai nữa. Có thể anh biết nếu có cử thêm Bính, Giang hay Cao Đức đi cùng thì sao bằng kẻ chăn trâu chính thống như tôi được.

Tôi nghĩ vì được anh thương quý nhất nên anh đưa tôi về thăm gia đình nhiều nhất trong lớp. Ngồi sau xe đạp anh chở về thăm gia đình ở Đức Giang từ khi mới có cháu Hương, rồi khi có cháu Nhung, tôi tận mắt thấy anh chị có gia đình hạnh phúc và vui vẻ. Nhưng gia đình công nhân viên chăm con nhỏ thật vô cùng vất vả. Dù nằm ngủ cùng anh ở sàn nhà hay ở giường nhỏ để sáng mai anh em lại đạp xe vào học, tôi thấy anh chu đáo chăm lo cho gia đình, cho tôi, nhất là bữa ăn tối và điểm tâm sáng. Anh thường rủ tôi đến khi anh mua được chút thực phẩm hiếm hoi cho gia đình từ tem bìa phiếu hàng tháng.

Mỗi khi về Tết ra trường, anh đều đưa tôi về nhà anh chơi và ngủ lại một đêm. Bao giờ anh cũng để dành đãi tôi món thực phẩm quý giá thời bấy giờ: thịt lợn để dành từ Tết. Anh có cách để bảo quản thực phẩm rất thông minh. Hồi đó làm gì có tủ lạnh, nhưng anh chọn một thanh thịt ngon, luộc chín và vùi sâu vào liễn mỡ của gia đình. Mùa đông lạnh nên mỡ đóng băng bảo đảm giữ thanh thịt vẫn thơm ngon được rất nhiều ngày. Bằng cách đó Tết nào anh cũng có món ngon đãi đứa em. Mà vì nghỉ Tết nhiều ngày nên khi ra đến trường tôi chưa bao giờ có món quà quê gì biếu gia đình anh dịp Tết.

Ở nhà anh khi đó tôi rất ấn tượng với cái bếp anh tạo ra. Có rất nhiều tầng nấc kê bên trên cái kiềng đun nấu bằng củi lá. Cái giá kê bên trên không sập mới là tài. Bếp thấp, anh để trên đó từ củi, gỗ, rồi hàng khô, rồi đồ treo, đồ gác. Thật vô số thứ “bà giằn”. Mà anh nhớ được những món gì để ở đâu cũng thật là biệt tài. Ra nhà anh chơi bao giờ anh cũng dẫn đi thăm chỗ trồng rau, chỗ nuôi gà, nuôi lợn. Chủ yếu là đi theo nhìn anh tưới rau, cho gia súc ăn và không để tôi phải ngồi mà không có ai tiếp chuyện.

Anh chị được phân một gian tập thể của cơ quan chị Thu. Ra thăm anh khi chưa có con, khi một con, 2 con… tôi mới thấy anh đi học khác chúng tôi nhiều lắm. Chúng tôi chỉ vác bát đi ăn tập thể rồi về học, chơi và ngủ. Anh thì giúp vợ, giúp con lại còn tăng gia chăn nuôi, trồng rau. Hồi đó tắm giặt và vệ sinh khu tập thể đều công cộng. Nhà cửa cơm nước, giặt giũ lại tăng gia thì làm sao anh có nhiều thời gian học như chúng tôi trong KTX được. Đó là chưa kể mỗi ngày anh còn đạp xe đi về gần 2 giờ đồng hồ.

Chuyện anh giúp tôi lên gặp thầy Đỗ Mộng Ngọc mới thật khó quên[2]. Hồi đó năm thứ nhất tôi mới nặng khoảng hơn 40kg mà môn thể dục điền kinh chạy cự li ngắn phải đạt tiêu chuẩn điền kinh cấp 3 (15,5giây/100m). Tôi lao đi trên đường chạy với mắt nhắm, môi mím chặt để về đích với 16,5giây và ngay sau qua vạch đích là cú ngã ngất ngay tại chỗ. Lúc tỉnh dậy tôi thấy mọi người bên tôi ở Trạm xá ĐHNN I. Thấy tôi tỉnh lại, anh Ngọc bảo chắc tại Ảnh tim yếu nên ngất do thiếu máu não. Thế là tôi trượt môn thể lực và phải kiểm tra lại. Hồi đó tôi biết có kiểm tra lại thì cũng không thể đạt nên anh Nguyễn Ngọc Minh xung phong chạy thay tôi. Khốn nỗi anh Minh chạy nhanh quá, thương binh gãy chân gì mà chạy như gió, 13,5 giây. Thầy Ngọc phát hiện ra chuyện kiểm tra hộ, thầy dọa đưa tôi lên Khoa để kỉ luật. Anh Hợp với tư cách lớp trưởng sau đó mấy ngày đã đưa tôi lên gặp thầy Ngọc. Chuyện đáng sợ nhất ám ảnh tôi suốt những năm đại học của tôi.

Thầy Ngọc và vợ là cô Bình đều đi học từ Liên Xô về. Gian nhà tập thể chật nhưng có kê bàn tiếp khách, ngay phía sau là cái tủ sách có nhiều đầu sách tiếng Nga. Anh Hợp và tôi gõ cửa xin vào gặp thầy. Thầy Ngọc tiếp chúng tôi trong bộ pi-ja-ma tối, nhưng vẫn rất nghiêm nghị. Tôi vẫn nhớ đôi mắt thầy nhìn sâu, lông mày rậm xoáy nhìn vào tôi. Anh Hợp trình bày với thầy rằng tôi là trường hợp bị đau bụng kinh niên từ nhỏ nên thể lực hạn chế, nhờ thầy thông cảm giúp đỡ. Anh thay mặt lớp nhận lỗi vì đã để lớp có người kiểm tra hộ bạn bè. Anh hứa với thầy từ nay lớp sẽ không vi phạm nữa. Thầy Ngọc không nói thêm gì. Còn tôi lí nhí gửi thầy bản kiểm điểm, xin lỗi thầy và ra về cùng anh Hợp. Giá tôi là anh Hợp thì khi đó tôi biết nói gì nhỉ? Anh với trách nhiệm lớp trưởng nên dù tối muộn vẫn bỏ vợ con ở nhà để đi xin lỗi thầy giúp tôi. Học đại học tôi vẫn nợ môn thể lực, nhưng vì môn kiểm tra (không phải môn thi) nên khoa cũng không đánh giá thành tích học tập của tôi sau này.

Những năm đầu các môn thi vấn đáp anh thường xuyên vào KTX để hỏi thăm tình hình ôn thi và có ý học hỏi kinh nghiệm ôn của bọn chúng tôi. Tôi biết anh không có nhiều thời gian ôn như chúng tôi trong KTX. Chúng tôi đều biết anh có trình độ tiếp thu tốt nhưng công việc gia đình quá bận nên đôi lúc thiếu tự tin, nhất là các môn học cơ bản có rất nhiều công thức.

Sau này nghe anh kể vô vàn gian khó những ngày đầu tiên anh lập gia đình và những kỉ niệm của anh với nhiều người trong lớp tôi càng phục anh chịu đựng gian khổ chăm lo gia đình mà cũng không quên quan tâm đến mọi người trong lớp. Thật sự là anh đã gian nan hơn rất nhiều so với chúng tôi sau này khi có gia đình riêng.

Có thể mọi người cho là chuyện vụn vặt nhưng thực sự chuyện tôi ghi chép ở đây hồi còn học đại học là những kỉ niệm rất khó quên. Có thể anh Hợp cũng không nhớ hết, nhưng đã là kỉ niệm tức là nó đã in dấu trong tôi một quãng đời và kí ức của tôi về anh thì còn mãi theo thời gian.

 

b/ Khi tôi là giảng viên ĐHNN I

Hồi tôi đi bộ đội về thăm trường, khi đó anh Hợp đang công tác ở Phòng Tài vụ của ĐHNN I nên bao giờ tôi cũng đến thăm anh.

Vào năm 1984, tôi đi phép về quê xin thủ tục công việc để chuyển ngành theo chính sách quân đội. Khi đến trường thăm anh, tôi có trao đổi với anh là sắp tới tôi sẽ về quê công tác theo giấy tiếp nhận của tỉnh Thanh Hóa (anh Khang giúp). Anh bàn với tôi rằng tôi trước đây tốt nghiệp loại giỏi có đủ tiêu chuẩn ở lại Khoa làm cán bộ giảng dạy, nay suy nghĩ xem có nên ở lại trường không. Anh bảo tôi gặp anh Đĩnh ở phòng Tổ chức cán bộ của trường hỏi xem tôi có thể cứ chuyển về trường rồi từ trường phân công công tác theo chỉ tiêu của trường được không? Qua anh Đĩnh tôi biết cô Diệp (Trưởng Phòng Tổ chức Cán bộ) cho rằng trường hợp đi bộ đội từ nhà trường thì khi ra quân có thể chuyển về trường và lấy chỉ tiêu của Bộ để phân công công tác cũng chấp nhận được (vì vào thời điểm 1984, nhiều người ra trường tự xin được việc mà không bắt buộc phải qua chỉ tiêu Bộ phân cho trường). Chính là nhờ ý kiến của anh Hợp và anh Đĩnh nên tôi chọn giấy chuyển ngành về Hà Nội thay cho giấy tiếp nhận về Thanh Hóa[3] khi làm thủ tục ra quân.

Khi đã về trường công tác thì 2 anh em cũng thường xuyên gặp nhau. Anh luôn coi tôi như đứa em, vẫn hay mời tôi về thăm gia đình. Đến thăm nhà khi anh chị mua đất làm nhà riêng tôi mới thấy anh chăm lo gia đình, cố gắng nuôi con, làm nhà, tăng gia cải thiện đời sống… Chuyện anh làm nhà ra khu đất mới quả là sự tính toán gian nan. Khu đất anh mua phải mất rất nhiều công sức san nền vì đó là khu đất trũng ngay dưới con kênh nổi. Mỗi lần anh dẫn tôi đến lại thấy anh san lấp được thêm một chút, dần dần nổi lên hình thù cái nền nhà. Rồi căn nhà ban đầu xây xong, có sân, có vườn, có chuồng nuôi lợn, nuôi gà, lại có cả phần ao quây lưới nuôi vịt, thả bèo, hình như có nuôi được cả cá. Từ căn nhà ban đầu đó, anh chị còn nhiều lần tu bổ, cải thiện, chồng tầng, lên cốt theo một kiểu rất riêng. Chị Thu cười bảo tôi rằng kiểu Nguyễn Đăng Hợp.

Tôi luôn được mời dự cưới các con anh chị. Anh rất cẩn thận chu đáo mời bạn bè trong lớp. Trong lễ cưới con anh Hợp tôi đã gặp anh Nguyễn Đức Trí, anh Hoàng Việt Cường và nhiều người ở KT20A về dự. Có lần gặp cả anh Ngự từ Thái Bình lên dự (anh Ngự học lớp Dâu tằm 20, trước cùng học lớp dự bị đại học với anh).

Có một lần anh đưa tôi về quê anh ở Lạng Giang (khi đó là tỉnh Hà Bắc) thăm cụ thân sinh ra anh. Có một kỉ niệm đáng nhớ là hôm về quê, 2 anh em đi xe máy. Anh lái Simson Đức to đùng, tôi đi cái Honda80 máy cối bé tẹo. Đến Thị xã Bắc Giang, anh em ngồi ăn trưa và có uống mấy cốc bia. Đường về quê quanh co xuyên qua các thôn làng lạ lẫm, lắm ổ gà ổ trâu. Anh đi trước phóng vù vù, tôi mải nhìn theo sợ mất bóng anh nên xe va vào vật gì đó trên đường. Thế là cả người và xe tôi bay xuống ruộng. Loay hoay mãi tôi mới lôi được xe lên bờ, rửa qua những chỗ bùn đất trên quần áo và không cảm thấy đau gì. Mãi một lúc sau thấy anh quay lại đón, chắc tưởng tôi đi lạc đường. Khi đó anh mới biết tôi ngã và có vết rớm máu trên má phải (cái sẹo này phải gần 3 năm mới mất).

Anh làm việc ở phòng Tài vụ (thầy Đoàn Tử Lâm là trưởng phòng), sau đó có thời gian anh làm quản lý ở Phòng Đời sống và quản lý ở Trại Thực tập Thí nghiệm. Hồi anh ở Phòng Đời sống, biết tôi sắp bảo vệ luận án PTS, anh bảo tôi nên tổ chức buổi liên hoan nhân ngày quan trọng này. Hồi đó, điều kiện khó khăn nên khi bảo vệ luận án cấp cơ sở tôi chỉ vay được tiền làm 2 mâm cơm mời hội đồng. Khi bảo vệ chính thức lại càng khó khăn, tôi nói anh Hợp chắc em cũng chỉ lo được 2 mâm cơm mời hội đồng thôi. Anh bảo đây là dịp quan trọng, cậu là PTS trẻ nhất trường khi đó nên cứ vay mượn để tổ chức bữa liên hoan cho vui vẻ đàng hoàng. Mình chưa có điều kiện thật nhưng không nên để tình trạng “áo gấm đi đêm”. Tôi đã nghe theo anh tổ chức bữa liên hoan rất vui vẻ (mặc dù phải có sự vay mượn khá nhiều của nhóm anh em cùng nghiên cứu sinh trong nước). Bảo vệ luận án thành công ngày 16-1-1996, vợ tôi lo được 5 mâm cơm mời hội đồng và các thầy cô trong Khoa, Bộ môn. Đúng là phải lo đến bạc mặt nhưng là kỉ niệm rất đáng nhớ về tư vấn của anh.

Một lần vào năm 1996, anh trao đổi với tôi về việc anh có ý định học cao học ngành Kinh tế nông nghiệp. Anh cho rằng mình ở đây có điều kiện học hành hơn anh em các địa phương về học. Tôi trao đổi với anh nên cân nhắc kĩ vì học thêm cao học thì có điều kiện sẽ thể trở thành giáo viên, khi đó có thể anh sẽ không làm quản lý nữa. Anh cố gắng quyết tâm học học cao học (thuộc số cán bộ trong trường học rất sớm hồi đó). Cô PTS Nguyễn Thị Tâm hướng dẫn anh đề tài về tín dụng. Tôi nhớ anh có hỏi ý kiến tôi về hướng nghiên cứu đề tài luận văn. Khi anh bảo vệ, tôi đã đủ tiêu chuẩn tham gia hội đồng chấm luận văn. Nhà trường cử tôi làm Phản biện 1 cho luận văn của anh. Đây có lần đầu tiên tôi là Phản biện 1 luận văn cao học. Đến nay tôi vẫn lưu giữ văn bản phản biện này ghi ngày 27-9-1997. Có thể anh bảo vệ sau đó vài hôm (vì nguyên tắc phải nộp bản phản biện trước khi hội đồng bảo vệ).

Năm 1997, khi tôi cho in cuốn giáo trình Tài chính nông nghiệp, anh tỏ ra rất phục tôi vì tôi đã trở thành người viết sách cho người khác đọc và giảng bài. Cuốn sách đầu tay của tôi in tại NXB Nông nghiệp. Bản in rất tệ, có nhiều lỗi công thức, nhưng anh tỏ ra phục tôi lắm. Mỗi khi có dịp trao đổi với ai đó, anh đều nói rằng Ảnh viết sách dạy người làm giàu mà bản thân thì sống rất bình thường giản dị.

Khi về hưu, anh có trao đổi với tôi về việc anh tham gia công việc quản lý ở trường Đại học Đông Á. Anh công tác ở Đại học Đông Á nhiều năm, sau này chủ yếu tham gia công việc cán bộ giảng dạy. Từ cương vị giảng viên, anh có điều kiện đi công tác ở nhiều địa phương trong nước. Các chi tiết về công việc giảng dạy của anh tôi không rõ lắm, chỉ biết anh thường kể cho tôi anh đã đến địa phương nào, gặp được anh em nào trong lớp, trong khóa…

  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét