Chủ Nhật, tháng 7 26, 2026

Chúng tôi thi tốt nghiệp, trở thành kĩ sư kinh tế nông nghiệp

1. Về tính chất kì thi

Thi tốt nghiệp là công việc cuối cùng của quá trình đào tạo kĩ sư. Kì thi đánh giá kết quả tổng hợp để khẳng định sinh viên mình đủ điều kiện công tác trong thực tiễn. Đối với chúng tôi, trong 4 năm rưỡi đại học (có 2 lần thực tập giáo trình, 1 lần đi thực tế theo nhiệm vụ đột xuất, 6 tháng thực tập tốt nghiệp và khoảng 3 tháng lao động) thì đây là công việc quan trọng nhất.

Kì thi bắt đầu từ 20-4 đến 20-5-1980, nhà trường tổ chức thi như sau:

-         Thi môn Lí luận Mác – Lênin để đánh giá trình độ lí luận chung của người kĩ sư về chủ nghĩa Mác – Lênin và nhận thức về năng lực vận dụng chủ nghĩ Mác của Đảng trong thực tế cách mạng Việt Nam.

-         Bảo vệ thực tập tốt nghiệp – một kiểu bảo vệ đồ án tốt nghiệp. Thông qua 6 tháng thực tập ở cơ sở thực tiễn dưới sự hướng dẫn của giáo viên, một nội dung có tính chất khoa học nhất định được sinh viên đi sâu nghiên cứu và trình bày trước hội đồng. Các thành viên hội đồng sẽ kiểm tra chất lượng báo cáo qua nội dung làm được, qua cách trình bày, qua trả lời câu hỏi của sinh viên để đánh giá kết quả.

-         Thi môn Kĩ thuật nông nghiệp – chọn một số môn học về trồng trọt, chăn nuôi để thi. Đây là cách kiểm tra lại sự hiểu biết các kiến thức nông nghiệp đã học trước khi ra trường.

Thực chất cuộc thi là đánh giá tổng hợp 3 nội dung chính của người kĩ sư kinh tế: trình độ lí luận, chất lượng thực hành kĩ sư và nắm vững một số kiến thức nông nghiệp cơ bản trước khi ra trường.

2. Thi môn Lí luận Mác - Lênin

Môn Lí luận Mác – Lênin thi chung cho tất cả các ngành học 4,5 năm, hình thức thi viết. Tuy nhiên ngành kinh tế có đề thi khác vì ngành chúng tôi được học nhiều hơn về số tiết. Tôi còn nhớ các giảng viên Khoa Mác - Lênin có 3 buổi phụ đạo ngắn, mỗi buổi chừng 2 tiết về Triết học, Kinh tế chính trị và Lịch sử Đảng. Thầy Đạm hướng dẫn phụ đạo môn Lịch sử Đảng nói với chúng tôi rằng trình độ các em ngành kinh tế nông nghiệp có thể đã đạt mức lí luận chính trị trên sơ cấp nên thi cử không đáng lo ngại, chẳng qua chỉ như thủ tục và thường không có ai trượt. Nhưng đạt điểm cao thì hơi khó, rất ít điểm 8-9, còn điểm 10 thì từ trước đến nay chưa ai đạt được. Tuy nhiên mọi người vẫn cố gắng ôn thi nghiêm túc.

Khi xem lại các nội dung hướng dẫn ôn thi, tôi nhận ra là các thầy đã chọn lọc và thu gọn lại nhiều. Triết học duy vật biện chứng chỉ còn nội dung vật chất và ý thức6 cặp phạm trù. Triết học duy vật lịch sử chỉ còn nội dung về chế độ xã hội và đấu tranh giai cấp. Kinh tế chính trị TBCN là giá trị thặng dư, Kinh tế chính trị XHCN nhấn mạnh quy luật kinh tế cơ bản của chủ nghĩa xã hội (là năng suất lao động ngày càng cao, hơn hẳn chủ nghĩa tư bản). Lịch sử Đảng tập trung vào sự ra đời của Đảngý nghĩa của lãnh đạo của Đảng trong Cách mạng Tháng 8 và Chiến thắng 1975. Khi ôn thi tôi thấy bất ngờ là nhiều người trong chúng tôi vẫn còn thuộc rất nhiều điều được học từ năm thứ nhất như khái niệm vật chất, khái niệm giai cấp của Staline, nội dung cơ bản của 6 cặp phạm trù… Rõ ràng thời trẻ chúng tôi đầu tư vào học để ghi nhớ những thứ này. Không chỉ vẫn còn thuộc sau gần 5 năm mà thậm chí cho đến nay tôi vẫn còn thuộc nguyên xi hai khái niệm về vật chất giai cấp. Đáng sợ quá, về hưu mấy năm mà nay viết đến chuyện này tôi lại vẫn lôi ra được 2 khái niệm đã thuộc từ 1975-1976. Đúng là rất khó tẩy não được những thứ đã đưa vào kiểu nhồi sọ thời tuổi trẻ. Nhân đây tôi nghĩ buông bỏ vật chất thì dễ, còn bảo phải buông bỏ tâm trí thì quá khó, chỉ có là đừng nghĩ đến chúng thôi cũng đã quá khó rồi. Cả một đời tha về đủ thứ, từ của cải vật chất đến kiến thức học hành, nay vứt bỏ thì vẫn đầy trăn trở!

Sáng 29-4 chúng tôi thi viết môn Lí luận Mác - Lênin. Hai lớp kinh tế 20A và 20B ngồi chung giảng đường 8 CLB cán bộ trong thời gian 180 phút. Ai cũng tập trung hí hoáy làm bài, chừng sau tiết thứ nhất là bắt đầu có người xin giấy thi viết thêm. Không ai ra trước giờ thi. Nộp bài xong mọi người đều thở phào bước vào chuẩn bị môn tiếp theo. Tôi đạt kết quả môn này là 7/10.

3. Bảo vệ báo cáo thực tập tốt nghiệp

a/ Hình thức bảo vệ

Báo cáo thực tập tốt nghiệp được đánh giá theo kiểu bảo vệ đề án: mỗi sinh viên được báo cáo nội dung đề tài thực tập trước một hội đồng chuyên môn trong thời gian quy định 20 phút. Phần trả lời câu hỏi của hội đồng khoảng 20-30 phút. Hội đồng tổ chức cho 3 sinh viên bảo vệ trong mỗi buổi. Cách làm này bắt buộc chúng tôi phải nắm rất vững nội dung thực tập để trình bày báo cáo và quan trọng nhất – cũng là lo lắng nhất – là trả lời được các câu hỏi của hội đồng. Hội đồng thường hỏi câu hỏi xoay quanh đề tài, tuy nhiên có nhiều thầy, cô hỏi cả các thứ liên quan, thậm chí không thuộc nội dung nghiên cứu.

Khoa tổ chức đồng thời 2 hội đồng thi, mỗi hội đồng gồm 7 thầy cô trong Khoa. Người ta xếp chung sinh viên 2 lớp thi theo thứ tự vần tên có lưu ý tính chất đề tài. Có một hội đồng chuyên về nội dung thực tập chăn nuôi, một hội đồng khác chuyên hơn về nội dung thực tập trồng trọt. Tất nhiên những người thực tập nội dung khác như ngành nghề, lao động, cơ khí… thì cứ xếp theo vần vào danh sách thi (với hội đồng thì nội dung nào cũng đánh giá được). Thành viên hội đồng gồm toàn giáo viên lâu năm, có kinh nghiệm, thường tuổi từ trên 40 mới được tham gia hội đồng.

b/ Chuẩn bị nội dung báo cáo

Bản báo cáo chính thức chúng tôi đã nộp cho giáo viên hướng dẫn. Nay mọi người phải lấy bản lưu của mình ra để chọn lọc nội dung trình bày báo cáo.

Sinh viên phải trình bày báo cáo nội dung qua các bảng biểu kẻ trên giấy A0 treo trước bàn hội đồng. Cái khó của nhiều người là lo mua được giấy A0 và lo nhờ được người kẻ bảng bằng mực tàu. Các năm trước, căng-tin nhà trường có phân phối giấy A0 cho sinh viên khóa cuối nhưng đến năm 1980 thì không còn nữa. Chúng tôi phải dùng mọi khả năng tìm kiếm để mỗi người có khoảng 7-10 tờ để giăng lên trước hội đồng. Về khoản này, tôi và anh Đĩnh may mắn mua được ở Hải Hậu khi lấy danh nghĩa cán bộ Tổng cục Trang bị kĩ thuật Bộ Nông nghiệp. Cũng nhờ có giấy A0 sớm nên tôi đã chuẩn bị xong nội dung và nhờ kẻ bảng từ trước khi thi môn Lí luận Mác - Lênin, vì thế nay khá nhàn, chỉ còn chỉnh sửa và tập trung nắm vững các nội dung báo cáo. Tôi còn được nhiều người nhờ kẻ bảng biểu. Tôi biết chia hàng, cột và sau đó có thể viết được các số, còn tên bảng và chữ lớn thì các anh Học, anh Thoại, anh Khang kẻ chữ đẹp làm là chính. Anh Học mượn được một phòng xép của người quen ở giảng đường tầng 2 CLB sinh viên nhìn ra KTX B1. Mấy ngày đó chúng tôi ôm bó giấy A0 lên kẻ bảng và tỏ ra oai lắm: ta đây là những kẻ cuối khóa sắp ra trường!

Sau khi có bảng biểu thì việc báo cáo thử diễn ra khắp nơi: trong phòng ở, trên sân thượng, ngoài hành lang… chỗ nào chăng dây treo được biểu thì đều có thể là chỗ báo cáo thử. Người báo cáo cầm cái thước hoặc que ngắn chỉ chỏ, mắt nhìn theo que chỏ, tay kia cầm mấy tờ giấy viết sẵn, miệng lảm nhảm Kính thưa hội đồng giám khảo, kính thưa hội đồng… Chỗ nào quên lại lấy giấy ra kiểm tra lại hoặc lấy bút chỉnh sửa, bổ sung thêm vào. Nhóm báo cáo thử bắt buộc phải mượn được cái đồng hồ để xem có kịp thời gian trong vòng 20 phút không. Sau đó đến lượt người này nghe cho người khác hoặc cả nhóm người nghe để học hỏi lẫn nhau. Vào những ngày cuối, ai cũng muốn mời được giáo viên hướng dẫn nghe cho 1 lượt. Các thầy thường hướng dẫn nhiều sinh viên nên cả nhóm hẹn với thầy nghe luôn 1 buổi.

Thầy Nguyễn Văn Quý hướng dẫn tôi với anh Đĩnh tổ chức nghe vào cuối buổi sáng ở hành lang góc tầng 2 nhà Học tập 4 tầng. Thầy nghe xong chúng tôi báo cáo, chỉ có vài góp ý nhỏ và bảo yên tâm rồi, cứ mạnh dạn trình bày. Thầy Quý lúc ấy hơn 30 tuổi, học trước tôi 5 khóa nhưng thầy đi bộ đội về, lại là thương binh. Thầy cũng chưa đủ tiêu chuẩn thành viên hội đồng. Mọi người đều muốn có thầy hướng dẫn của mình ngồi trong hội đồng để mong được hội đồng nể nang hoặc được che chở của thầy hướng dẫn…

Nói chung tôi chuẩn bị sớm nên nắm vững các nội dung cần trình bày mà không cần dùng giấy đọc (tuy vẫn phải mang kèm sợ bất chợt quên). Tôi chỉ còn lo vấn đề tâm lý khi đứng trước hội đồng hoặc các câu hỏi mà mình không trả lời được. Buồn cười nhất là mấy anh học mãi không thuộc nội dung báo cáo, cứ ấp úng, ngắc ngứ không trôi chảy nội dung trình bày. Khi bực quá nói đùa Kính thưa hội đồng tra khảo hay Kiến tha hội đồng giám khảo…

c/ Báo cáo trước hội đồng

Tôi được phân công báo cáo buổi đầu tiên theo vần ABC, ngay sau anh An lớp KT20B. Các thầy cô hội đồng tôi còn nhớ có tên 3/7 người gồm thầy Nguyễn Liễm, thầy Doãn Xuân Sắc, cô Đỗ Thị Ngà Thanh. Đây là hội đồng thiên về nội dung thực tập ngành trồng trọt. Đề tài của tôi là cơ khí nhỏ trong nông thôn được coi gần với nội dung trồng trọt vì liên quan đến các loại máy bơm, tuốt đập, lồng đất… phục vụ cây trồng.

Tôi tự tin trình bày nội dung trước hội đồng khá lưu loát. Tuy nhiên cũng mất gần 1 phút trấn tĩnh sự hồi hộp ở phần giới thiệu đề tài. Tôi thấy tất cả các thầy cô chăm chú lắng nghe. Bên ngoài cửa ra vào thấy lố nhố những người đứng xem vì tò mò hoặc để học hỏi kinh nghiệm, nhất là nghe phần hỏi của các thầy. Tôi gần như thuộc nội dung nên báo cáo chưa hết thời gian quy định đã hoàn thành.

Các buổi đầu thường các thầy, cô đặt nhiều câu hỏi. Tôi được hỏi và trả lời chừng 30 phút, phần hỏi đáp chiếm thời gian nhiều hơn phần trình bày báo cáo. Tôi thấy tất cả các thầy đều hỏi, kể cả các câu hỏi có tính chất tìm hiểu thêm như Tổng cục có cử người xuống Trạm Máy kéo Hải Hậu không, khi tính toán có ai giúp đỡ không… Nhưng tôi nhớ nhất là các câu hỏi của thầy Doãn Xuân Sắc. Thầy dạy môn kế hoạch nên hỏi rất kĩ về cách tính nhu cầu trang bị cơ khí nhỏ cho huyện, đặc biệt là xác định lượng nước tưới, mức nước tưới, diện tích bề mặt đồng ruộng, số lần tưới từng vụ... để cân đối với công suất máy bơm và quy ra số lượng máy bơm từng loại cần trang bị. Thầy Sắc và cô Thanh trao đổi nhỏ với nhau nhiều lần. Chuyện này tôi tự tính toán rất kĩ nên trả lời tốt. Sau khi nghe trả lời, tôi thấy thầy Sắc gật gù tỏ vẻ hài lòng.

Trong đợt thực tập, tôi may mắn gặp các chuyên gia như anh Long ở Tổng cục trang bị kĩ thuật Bộ Nông nghiệp, anh Bích ở bộ phận quy hoạch nông nghiệp để trao đổi các nội dung đề tài nên nắm được định mức trang bị. Vấn đề chính là xác định mức độ hoạt động cho từng khâu công việc thì tôi đã tính toán được đầy đủ số liệu nên rất yên tâm về nội dung báo cáo.

Khi xong tôi ra cửa thì mọi người nghe bên ngoài chúc mừng tôi, khen tôi trả lời được hết các câu hỏi. Có người còn nói nhìn thầy Liễm, cô Thanh, thầy Sắc vui vẻ, gật gù là yên tâm rồi… Tuy nhiên hội đồng không có ai kết luận gì nên không biết được điểm ngay sau khi báo cáo.

Bảo vệ xong tôi thấy sung sướng vì đã xong công việc mà nhiều người vẫn còn đang rất lo lắng. Tôi cũng thường lên nghe báo cáo của những người khác. Phải nói thêm chút về những tranh luận sau bảo vệ: mọi người đều cho rằng hội đồng hỏi nhiều vấn đề sâu sắc, thậm chí rất khó. Các thầy không hẳn nhận ra được khi chúng tôi tìm hiểu thực tế có vấn đề rất khác lí luận, vì thế có thầy không tin, không đồng tình. Khó nhất là từ các nội dung thực tiễn được các thầy yêu cầu tổng quát hóa tầm lí luận. Rồi lại có những thứ hỏi về các công việc khác mà không có trong nội dung thực tập. Tôi đơn cử vài trường hợp:

Một chị (xin không nêu tên) quê Thái Bình phát khóc ngay sau khi bảo vệ xong. Chị khóc khá to, vừa khóc vừa nói: “Khi đi làm thì thầy không nói gì, bây giờ lại bị hội đồng hỏi vào những thứ không làm? Phải thi lại thì khổ và oan quá!”

Một anh (cũng xin không nêu tên) nói: “Các thầy vặn vẹo đủ kiểu, nhìn thầy S. ngồi nghe mà như nằm, giống cái cày 51 trên hội đồng, vặn vẹo đủ thứ, toàn câu hỏi râu ria để ép sinh viên hết đường trả lời thì thầy mới thôi.” Ý là thầy hỏi nhiều câu ngoài phạm vi tìm hiểu của đề tài.

Nhiều người khác bảo: chắc qua rồi, hỏi thế làm sao trả lời hết được. Chỉ cần nhận được bằng kĩ sư rồi về “đi cày” kiếm cơm nhà nước là xong.

Giờ nghĩ lại kiểu thi như thế ai cũng nhớ rất lâu những câu hỏi của hội đồng. Từ kinh nghiệm của mình qua kì thi nên sau này làm giảng viên tôi biết những gì mình hỏi và khuyến khích sinh viên trả lời được thì chắc chắn họ sẽ nhớ rất lâu. Nhiều người tôi có dịp gặp lại sau này thường kể với tôi về điều đó, nhất là những câu hỏi và gợi ý của tôi trong hội đồng mà họ đã trả lời được.

4. Tôi được miễn thi môn Kĩ thuật nông nghiệp

Bảo vệ xong tôi lập tức chuyển sang ôn thi môn Kĩ thuật nông nghiệp. Môn này được chia thành 2 phần: phần chăn nuôi và phần trồng trọt.

Khoa tổ chức mời giáo viên phụ đạo, thực chất là hướng dẫn nội dung thi. Giáo viên môn chăn nuôi hướng dẫn chỉ ôn tập nội dung chăn nuôi trâu bò và chăn nuôi lợn (bỏ phần chăn nuôi gia cầm). Còn thầy Nguyễn Ngọc Kính phụ đạo dặn kĩ chúng tôi cây lương thực chỉ ôn cây lúa, cây công nghiệp chỉ ôn cây chè. Như vậy cũng không có gì đáng ngại lắm.

Khoa quy định như sau: đầu tiên mọi người phải ôn thi tất cả các nội dung của cả 2 phần. 5 ngày trước khi thi thì mọi người được bốc thăm phần thi để chia số người thi ra hai nhóm: nhóm thi môn trồng trọt và nhóm thi môn chăn nuôi. Khi được biết mình thi nhóm trồng trọt nên tôi tập trung ôn kiến thức về cây lúa và cây chè. Thực ra nội dung ôn cũng ngắn nên tôi cơ bản đã học xong cả 2 phần trước đó.

Cũng ngay sau đó tôi được thông báo là tôi đạt điểm giỏi trong môn báo cáo tốt nghiệp nên được miễn thi môn kĩ thuật nông nghiệp. Hình thức miễn thi có động viên chút nhưng chỉ công bố vào thời gian cuối nên coi tôi cũng đã ôn tập xong rồi.

Với kết quả thi tốt nghiệp của tôi: môn Lí luận Mác - Lênin được 7/10 điểm, Báo cáo tốt nghiệp được 9/10 điểm và miễn thi môn kĩ thuật nông nghiệp, nghĩa là tôi thuộc loại kết quả thi tốt nghiệp giỏi. Cộng với thành tích quá trình học của tôi thì khoa thông báo tôi có cơ hội để xét tuyển thành cán bộ giảng dạy khi khoa có nhu cầu tuyển dụng.

5. Hỗ trợ công việc văn phòng khoa

Khi được miễn thi môn Kĩ thuật nông nghiệp, tôi được triệu tập lên giúp việc ở văn phòng khoa. Tôi không rõ có những ai được miễn thi trong cả 2 lớp, nhưng chỉ có mình tôi được gọi lên phụ việc văn phòng khoa.

Một số thầy, cô thỉnh thoảng ghé qua văn phòng chúc mừng tôi đã thi tốt. Cô Thúy Mĩ hỏi tôi có thích ở lại khoa không? Lúc đó tôi trả lời rằng tôi có điều kiện gia đình khó khăn nên sẽ về quê xin việc để giúp đỡ gia đình. Cô nói: “Tùy thôi, có điều kiện tốt mà không ở lại khoa thì có người mơ cũng chẳng được.” Bác Thao – trợ lý tổ chức và cô Phương – nhân viên văn phòng giao tôi việc phụ giúp về hồ sơ. Thầy Thấu – Phó Chủ nhiệm Khoa khi ấy cũng đôi lúc hỏi thăm tôi. Thầy cùng quê Thanh Hóa với tôi nên cũng quan tâm đến điều kiện gia đình tôi.

6. Liên hoan ra trường, về quê chờ quyết định công tác

Thi tốt nghiệp xong, cả khóa có thời gian 2 ngày học chính trị cuối khóa trước khi ra trường và sau đó về nhà chờ phân công công tác. Theo quy định, Bộ Nông nghiệp cấp chỉ tiêu và Phòng Tổ chức của trường quyết định phân công cho từng người.

Vào dịp học chính trị, Tổ 1 quyết định tổ chức liên hoan chia tay (không rõ các tổ khác có liên hoan không). Chúng tôi liên hoan tại phòng 15, tầng 3, KTX A1.

Tôi không nhớ có những món gì, nhưng khi bàn bạc thì anh Học nói nên mua một con chó, trước khi đem về thịt thì xách chó đi qua Ban quản lý KTX cho nó kêu ẳng ẳng để trêu các bác hay bắt phạt sinh viên vi phạm quy định. (Hồi đó Ban quản lý KTX có bác Hiến - người Nam bộ - rất hay bắt sinh viên nấu nướng). Tuy nhiên vì sắp ra trường nên ai cũng sợ bị kỉ luật. Các anh lớn tuổi bàn rồi quyết định tổ chức nhỏ gọn, vui là chính.

Tối hôm liên hoan có uống rượu. Mọi nhiều ngồi trên sàn nhà, trời rất nóng lại mất điện. Ăn gần xong thì mới có điện. Toàn quần đùi cởi trần với nhau, anh Khuất Cao Nội bảo mọi người hát bài: “Cô y tá”. Đây là bài anh Nội hát cho chúng tôi nghe từ dạo tháng 12-1975, ngay những ngày gặp nhau của Tổ 1 năm thứ nhất. Đại loại là bài hát vui của đơn vị anh Nội chế giễu chuyện bộ đội đi khám bệnh chỉ được phát mỗi thuốc Atspirin[1], đau kiểu gì cũng Atspirin, Atspirin chữa bách bệnh. Các kiểu ốm trong bài hát là do bộ đội “liệt kê bệnh” để kiếm cớ tán chuyện với cô y tá xinh đẹp.

Thế là gần cả phòng đứng sát bên nhau hát (trừ các anh Nguyễn Đăng Hợp, Phan Xuân Lục, Phùng Đức Thoại, Nguyễn Đình Chình, Nguyễn Xuân Trí, Công Phương Kình…). Anh Nội lĩnh xướng hát to nhất. Gần chục người đỏ gay vì rượu, nhễ nhại mồ hôi vì nóng khoác tay nhau cởi trần đồng thanh gào:

“Đơn vị tôi có một cô y tá.

Mắt đen, má tròn, trông cô như một đóa hồng thơm ngát.

 

Rồi một hôm một anh đến bên cô:

Anh đau cái đầu, cô cho xin tí thuốc.

Cô xem qua loa, đưa anh 2 gói mang về.

Khi mở ra xem là At-sì-pi-rin

.

Rồi lại một hôm một anh đến bên cô.

Anh đau cái … dạ dày, cô cho xin tí thuốc.

Cô xem qua loa đưa anh 2 gói mang về.

Khi mở ra xem là At-sì-pi-rin.

 

Rồi lại một hôm một anh đến bên cô

Tôi đau cái…xxx cô cho xin tí thuốc.

Cô xem qua loa đưa anh 2 gói mang về.

Khi mở ra xem là At-sì-pi-rin.”

 

Thôi thì bịa ra đủ thứ đau để “xin cô tí thuốc”. Bài hát chỉ khác nhau “vị trí đau” còn thuốc thì vẫn chỉ là Atspirin.  

Một tối liên hoan cười ngả nghiêng, thỏa thích. Sáng hôm sau mọi người chia tay ra về, im lìm giải tán chờ công tác. Sau này bọn trẻ chúng tôi được gọi đi học sĩ quan dự bị. Phần này tôi đã có ghi chép trong mục Những ngày đầu quân ngũ[2].

7. Cuộc sống do duyên phận, mỗi người mỗi nơi

Những ghi chép có tính tổng kết về chương trình đào tạo[3] cũng như đánh giá về đào tạo kĩ sư kinh tế nông nghiệp[4] ở ĐHNN I thì tôi cũng đã có dịp trao đổi, nay xin không bàn thêm.

Một thời gian gần 5 năm bên nhau, tôi nghĩ mỗi người trong lớp KT20A chúng ta, dù thân hay không thân lắm, cả những người trong quá trình học chỉ nói chuyện với nhau một đôi lần, thậm chí không lần nào, nhưng tôi nghĩ chúng ta cũng khó quên nhau. Tôi còn nhớ một lần gặp anh Trần Duy Học, anh bảo: “Giá học xong, các chị trong lớp cứ cưới các anh trong lớp thì hay biết mấy. Không có nơi nào hiểu được nhau hơn hồi học đại học.” Tôi nghĩ anh nói cũng có lí! Tất nhiên thực tế là sau tốt nghiệp, mỗi người một nơi, cả lớp không có đôi nào cưới nhau.

Tôi có may mắn từ công việc giảng viên đại học nên được gặp lại rất nhiều anh chị em trong lớp KT20A. Có dịp tôi sẽ ghi chép chuyện gặp lại từng người - toàn chuyện vui, chuyện đáng gặp gỡ và viết lại.

Riêng tôi, với thời gian học đại học và sau này cũng tại ĐHNN I, tôi được vinh dự nhận bằng TS kinh tế, được công nhận là PGS, Giảng viên cao cấp, Nhà giáo ưu tú và còn được tặng Huân chương Lao động hạng III, tôi thấy cuộc đời vô cùng may mắn là được học ở đây, được gặp các anh chị em lớp KT20A, được sống trong những năm tháng đại học tuy gian khổ mà rất đáng tự hào.

Phải chăng ở KT20A ĐHNN I (khóa 1975-1980) - tôi thấy cuộc đời này thật đáng sống!



[1] Aspirin (acid acetylsalicylic) thuộc nhóm thuốc giảm đau, hạ sốt, chống viêm, làm dịu các cơn đau từ nhẹ đến trung bình (nhức đầu, đau răng, đau cơ, cảm cúm).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét